Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008

Quốc huy


Theo điều 142 Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:Quốc huy nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam hình tròn, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh, chung quanh có bông lúa, ở dưới có nửa bánh xe răng và dòng chữ: Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Quốc kỳ

Theo điều 141 Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:Quốc kỳ nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam hình chữ nhật, chiều rộng bằng hai phần ba chiều dài, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh.



Nghề “độc” ở phố Tây

Nghề “độc” ở phố Tây
Hiệu sách second hand ở phố Tây luôn đắt hàng
Phố Tây “ba lô” ở TPHCM tập trung những dịch vụ thiết thực, gần gũi với khách du lịch. Điều thú vị là người dân sinh sống ở phố Tây không đợi khách “nhập gia tùy tục” mà tự tìm hiểu, biết nhu cầu của khách để lựa.
Từ đây đã xuất hiện những dịch vụ ít nơi có mà đôi khi ngay cả người Việt Nam cũng ít biết hoặc không nghĩ tới!
“Đổi 2 lấy 1”
Dân du lịch thường mang theo sách, đĩa nhạc, phim... để giải trí, nên ở phố Tây xuất hiện dịch vụ độc đáo mà khách Tây ba lô gọi “swap books” (sách trao đổi), hay “swap CD, VCD” (CD, VCD trao đổi).
Người đi trước nói và khuyên người đi sau bằng câu tiếng Anh cổ điển: “Usually two of yours for one of theirs” (tạm dịch: Thông thường bạn phải đổi 2 cái mới lấy một cái của họ). Thì ra ở một số điểm trên đường Phạm Ngũ Lão và Bùi Viện có nhận đổi sách, băng, đĩa cũ bằng cách “đổi 2 lấy 1”.
Những điểm này có thể bán lại hoặc được khách bù thêm tiền để kiếm lời, còn khách lấy hàng cũ nhưng “cũ người mới ta” và vẫn rất “khoái”.
Hiệu sách second hand - sách cũ ngoại văn lớn nhất phố Tây ba lô hiện nay là của anh Võ Văn Trí nằm ở số 179 Phạm Ngũ Lão. Anh Trí cho biết, khách du lịch ba lô tìm mua những cuốn sách cũ cho rẻ, nên anh sưu tầm về bán lại. Nguồn sách này từ các khách sạn do khách xem xong bỏ lại hoặc họ cho nhân viên các quán ăn.
Hiện nay nhà sách của anh có khoảng 10.000 cuốn với rất nhiều loại như guide book, truyện, tiểu thuyết, sách tôn giáo, kinh doanh… Giá sách cũ bán theo đô, đắt nhất là loại guide book, có cuốn giá tới 10-12 USD, nhưng so với sách mới thì giá chỉ bằng 1/3.
Phố Tây còn bán nhiều tờ báo tiếng Anh, Pháp, Nhật, Đức… Báo chí được một số đầu nậu gom từ những chuyến bay quốc tế về phân phát lại cho người đi bán lẻ.
Khách du lịch ba lô ở phố Tây không sử dụng Internet để “chát” mà chỉ sử dụng mail (nhận và gửi) là chính. Thời gian gửi hay kiểm tra mail khoảng chừng 10 phút, nên một số phòng net hoặc tiền sảnh khách sạn có để vài máy vi tính nối mạng rồi cài phần mềm tính tiền tự động, cứ on/off (mở, tắt) là khách trả 1.000đ, tính ra 1 giờ đến 6.000đ. Nhiều điểm Internet đề bảng giá: “NET: 1.000VNĐ/10min & PRINTø: 1.000VNĐ/1 page” (Internet: 1.000đ/10 phút và in: 1.000đ/1 trang). Lượm bạc cắc nhưng xem ra chủ máy thu nhập khấm khá.
Không ít bộ phim của Việt Nam có diễn viên người nước ngoài tham gia đóng cũng được tuyển từ đây. Ở phố Tây này ai cũng biết “Phương đạo diễn” chuyên làm dịch vụ tuyển diễn viên từ khách Tây ba lô. Thật ra Phương chẳng biết gì về nghề đạo diễn, nhưng nhờ giỏi tiếng Anh nên Phương là cầu nối giữa “diễn viên” Tây với các đạo diễn phim. Khi được mời đóng phim thường là khách OK, vì thích đóng phim lại có thêm thu nhập, được du lịch, quen biết nhiều người bản địa cũng thú vị.
Hẻm: dịch vụ hậu cần
Từ khi khách du lịch ba lô tập trung về đây đã tác động nhiều mặt đến đời sống người dân. Nếu như ngoài mặt tiền ở phố Tây làm dịch vụ “tiếp tân” (đón khách) thì trong hẻm là “thế giới” làm hậu cần.
Bác Nguyễn Thị Hoa, 65 tuổi (số nhà hẻm 104/10 Bùi Viện) mở quán cà phê phục vụ khách Tây ba lô từ những ngày đầu cho biết: “Khi phố Tây ba lô hình thành, đời sống người dân ở đây hoàn toàn thay đổi. Không ít người giàu lên. Tụi trẻ thì làm cho các công ty du lịch, khách sạn, còn già như tôi chỉ cần đặt chiếc xe ngay trước nhà mình bán cà phê, thuốc lá, nước ngọt cho khách Tây cũng kiếm được vài chục ngàn đồng mỗi ngày”.
Một điều thú vị ở phố Tây ba lô này ngoài các khách sạn, nhà trọ có để bảng hiệu hẳn hoi, còn có nhiều “nhà trọ không tên”, chủ nhân chỉ đăng ký tạm trú ở phường khi có khách đến ở, giá 2-3 USD/đêm/người. Những nhà trọ kiểu này diện tích nhỏ, có 1, 2 phòng.
Chủ một nhà trọ không tên cho biết, “nhà mình vừa ở, vừa cho thuê cũng kiếm đủ tiền chợ”. Loại nhà trọ này tập trung nhiều ở hẻm 44, 84, 148 Bùi Viện; 104, 242 Phạm Ngũ Lão; 217 Đề Thám… Buổi sáng hay chiều, khách Tây ở trong những “khách sạn” này ra ngồi chơi ngoài hè, trò chuyện với nhau, giao lưu với nhà hàng xóm vui vẻ, thoải mái.
Nhiều người dân ở đây nhận xét: “Tây ba lô rất vui vẻ, hài hước, trật tự và nhiều người tốt bụng. Bản chất của du khách du ba lô là luôn khám phá văn hóa bản địa nên họ rất thân thiện và ít có chuyện Tây đụng độ với người dân”.
Khi bước vào các hẻm ở phố Tây sẽ thấy khá nhộn nhịp, Tây - ta cùng ngồi ăn uống ở quán cóc. Hẻm được xem là thế giới của giá cả bình dân. Một ly cà phê đá chỉ 3.000đ, đĩa cơm sườn cũng chưa vượt quá 10.000đ.
Chị Hồng, bán hàng ăn ở hẻm 84 Bùi Viện, cho biết: “Tây ăn nhiều thứ giống người Việt như cơm, phở, bún, mì Quảng... Do giá quá “bèo” nên Tây cũng biết và không bao giờ trả giá và người bán cũng chẳng nói thách làm gì”.
Trong hẻm còn cung cấp những thứ lặt vặt mà ngoài mặt tiền đôi khi phải chạy vào đây mua, chẳng hạn như cục xà bông, cái khăn tắm, lưỡi lam cạo râu, khâu lại cúc áo, giặt ủi, cắt tóc... Nếu có thời gian, bạn hãy lân la ở phố “Hợp chủng quốc” này, chắc chắn sẽ khám phá ra nhiều điều thú vị nữa mà chỉ có ở nơi đây.

Ai giàu nhất Việt Nam?

Ai giàu nhất Việt Nam?
Thị trường chứng khoán đang xuất hiện nhiều tỉ phú?
Gần đây trên báo chí có thông tin về “những người giàu nhất Việt Nam”, trong đó có người đang nắm trong tay ít nhất 2.600 tỉ đồng. Con số này được tính trên cơ sở nào và “người trong cuộc” nói gì khi có tên trong danh sách những người giàu nhất Việt Nam?
Có chính xác?
“Thông tin về số lượng cổ phiếu nắm giữ của các cổ đông chính tại những doanh nghiệp như Công ty cổ phần phát triển đầu tư công nghệ FPT, Ngân hàng ACB, Công ty Kinh Đô, Công ty Chứng khoán Sài Gòn... tuy không phải là thông tin được công bố chính thức nhưng là chính xác” - giám đốc một công ty chứng khoán tại Hà Nội đã xác nhận như vậy.
Theo vị giám đốc này, dựa vào số lượng cổ phiếu mà người đó đang nắm giữ và giá cổ phiếu trên thị trường có thể dễ dàng tính ra giá trị tài sản của người đó.
Theo ông Bùi Kiến Thành - Việt kiều tại Mỹ và là chuyên gia trong lĩnh vực tài chính, điều khiến nhiều người trở nên giàu có với số tài sản lớn như vậy là do các doanh nghiệp mà họ là cổ đông đã có những chiến lược phát triển, những triển vọng nhất định để các nhà đầu tư kỳ vọng, đẩy giá trị cổ phiếu tăng cao.
“Đây cũng là cách tính mà tạp chí Forbes áp dụng để xếp hạng những người giàu nhất thế giới. Tất nhiên, ngoài cổ phiếu còn phải tính đến những tài sản khác, trong đó có bất động sản...” - ông Thành nói. Việc cổ phiếu lên giá nhanh khiến “tài sản” của các cổ đông của công ty tăng nhanh, theo ông Thành, cũng là điều bình thường.
Theo bản cáo bạch của Công ty FPT đã công bố công khai, ông Trương Gia Bình - chủ tịch HĐQT kiêm tổng giám đốc Công ty FPT - hiện đang nắm giữ 5.117.280 cổ phiếu FPT. Nếu căn cứ vào giá cổ phiếu của FPT trong ngày 12/1 là 525.000 đồng/cổ phiếu thì tổng giá trị cổ phiếu mà ông Bình đang nắm giữ lên tới 2.625 tỉ đồng.
Theo ông Huy Nam - chuyên gia chứng khoán, tại Việt Nam đã xuất hiện một lớp “người giàu mới”, đó là những người sở hữu nhiều cổ phiếu có giá trên thị trường. Thay vì đầu tư vào bất động sản hay những lĩnh vực khác, họ đầu tư vào cổ phiếu, làm giàu công khai.
Với sự xuất hiện của những “người giàu mới” đã góp phần thay đổi cách sắp xếp ngôi thứ người giàu trong xã hội Việt Nam, đó là việc sử dụng số lượng cổ phiếu và giá trị của nó trên thị trường như một tiêu chí đánh giá, thay vì chỉ có những tiêu chí bất động sản hay đôla... như trước đây.
Cũng theo ông Nam, trong quá trình công bố danh sách người giàu tại nhiều nước, nhất là những quốc gia mà mọi hoạt động đều được công khai, minh bạch, người ta cũng tính toán dựa trên số cổ phiếu và giá trị cổ phiếu. Tài sản của tỉ phú Bill Gates cũng được tính theo tiêu chí này.
Tại Việt Nam, cách tính toán người giàu theo tiêu chí mới này còn rất lạ lẫm, nhưng chúng ta sẽ phải quen dần. Dù vậy, cũng cần lưu ý là mặc dù cách tính rất hợp lý nhưng giá trị tài sản dựa trên số cổ phiếu chỉ mang tính tương đối, do còn phụ thuộc giá trị của cổ phiếu trên thị trường. Chỉ cần qua một đêm, người sở hữu cổ phiếu có thể giàu thêm nhưng cũng có thể... bớt giàu đi.
Nên xếp hạng
Theo ông Huỳnh Bửu Sơn - chuyên gia kinh tế, việc xác định tài sản của một cá nhân dựa trên số lượng cổ phiếu mà cá nhân đó nắm giữ và giá trị cổ phiếu trên thị trường là một cách tính hoàn toàn hợp lý, đã được nhiều nước thực hiện. Tuy nhiên, ông Sơn cho rằng chỉ căn cứ vào cổ phiếu thì chưa thuyết phục, thậm chí không chính xác.
Trong trường hợp một người bán ra với một khối lượng cổ phiếu khá lớn, chưa chắc đã bán được hết và giá cổ phiếu cũng chưa hẳn giữ được như mong đợi.
Đặc biệt, nếu người bán ra một khối lượng lớn cổ phiếu lại là người nắm giữ vị trí trọng yếu của đơn vị đó thì giá cổ phiếu càng giảm mạnh. Theo ông Sơn, giá trị tài sản tính toán trên số lượng cổ phiếu và giá trị trên thị trường sẽ có một khoảng cách khá lớn với thực tế.
Còn luật sư Lê Thành Kính thì cho rằng việc công bố những thông tin về giá trị tài sản của các cá nhân dựa trên số cổ phiếu mà cá nhân đó sở hữu và giá cổ phiếu trên thị trường là không có gì vi phạm về “thông tin cá nhân”.
Trên thực tế, những thông tin về số cổ phiếu của những cổ đông nắm giữ các vị trí chủ chốt ở các doanh nghiệp đều được thông báo công khai trong bản cáo bạch của các đơn vị này. Luật pháp cũng không có điều khoản nào cấm báo chí được công bố những thông tin đã công khai này.
Những người giàu nhất nói gì?
Tổng giám đốc Công ty cổ phần Đồng Tâm Võ Quốc Thắng thì cho rằng: “Tôi không nghĩ mình lại nằm trong danh sách những người giàu nhất Việt Nam”. Tuy nhiên theo ông Thắng, những thông tin này là một sự khuyến khích vì đây cũng là động lực giúp các doanh nghiệp, doanh nhân vươn lên khẳng định mình. Nếu xác định người giàu nhất chỉ căn cứ trên cổ phiếu thì chưa đủ vì ngoài ra còn nhiều tài sản khác nữa...
Theo ông Thắng, trước sau mọi chuyện cũng phải rõ ràng vì với một công ty thì giá trị cổ phiếu, số lượng cổ phiếu, giá trị doanh nghiệp tăng bao nhiêu đều có thể dễ dàng định giá, qua đó sẽ biết được ngay. Với trường hợp doanh nghiệp niêm yết cổ phiếu thì việc đánh giá này càng chính xác hơn.
Còn trước thông tin mình nằm trong top ten giàu nhất Việt Nam, ông Trương Gia Bình - chủ tịch HĐQT kiêm tổng giám đốc FPT - than rằng: “Tôi quá mệt mỏi với những chuyện này”.
Theo Nhóm PVBáo Tuổi Trẻ

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008

Tiến Quân Ca

Đoàn quân Việt Nam đi, Chung lòng cứu quốc. Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa. Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước, Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca. Đường vinh quang xây xác quân thù, Thắng gian lao cùng nhau lập chiến khu. Vì nhân dân chiến đấu không ngừng, Tiến mau ra sa trường, Tiến lên, cùng tiến lên. Nước non Việt Nam ta vững bền.
Đoàn quân Việt Nam đi, Sao vàng phấp phới. Dắt giống nòi quê hương qua nơi lầm than. Cùng chung sức phấn đấu xây đời mới, Đứng đều lên gông xích ta đập tan. Từ bao lâu ta nuốt căm hờn, Quyết hy sinh đời ta tươi thắm hơn. Vì nhân dân chiến đấu không ngừng, Tiến mau ra xa trường, Tiến lên, cùng tiến lên. Nước non Việt Nam ta vững bền
Traduction française
Soldats vietnamiens avancent, Mus par une même volonté sauver la patrie. Nos pas redoublés sonnent sur la route longue et rude. Notre drapeau, qui se teint du sang de la victoire, Porte l'âme de la nation. Le lointain grondement des canons rythme Les accents de notre marche. Le chemin de la gloire se pave de cadavres ennemis. Triomphant des difficultés, ensemble, Nous édifions nos bases de résistance. Jurons de lutter sans répit pour la cause du peuple. Courons vers le champ de bataille! En avant! Tous ensemble, en avant! Notre patrie vietnamienne est solide et durable.
Soldats vietnamiens avancent, L'étoile d'or au vent. Conduisant notre peuple et notre patrie Hors de la misère et des souffrances. Unissons nos efforts dans la lutte Pour l'édification de la vie nouvelle. Debout! D'un même élan, rompons nos fers! Depuis si longtemps, nous avons contenu notre haine! Soyons prêts à tous les sacrifices pour que notre vie soit radieuse. Jurons de lutter sans répit pour la cause du peuple. Courons vers le champ de bataille! En avant! Tous ensemble, en avant! Notre patrie vietnamienne est solide et durable.

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2008

LUẬT HÔN NHÂN VÀ GIA ÐÌNH


LUẬT HÔN NHÂN VÀ GIA ÐÌNH
(Do Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thông qua ngày 29/12/1986)

Gia đình là tế bào của xã hội. Gia đình tốt thì xã hội mới tốt, xã hội tốt thì gia đình càng tốt.
Trong gia đình xã hội chủ nghĩa, vợ chồng bình đẳng, thương yêu giúp đỡ nhau tiến bộ, tham gia tích cực vào sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc, cùng nhau nuôi dạy con thành những công dân có ích cho xã hội.
Kế thừa và phát triển Luật hôn nhân và gia đình năm 1959, để tiếp tục xây dựng và củng cố gia đình xã hội chủ nghĩa, giữ gin và phát huy những phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc, xoá bỏ những tục lệ lạc hậu, những tàn tích của chế độ hôn nhân và gia đình phong kiến, chống ảnh hưởng của chế độ hôn nhân và gia đình tư sản.
Căn cứ vào Ðiều 64 và Ðiều 65 của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Luật này quy định chế độ hôn nhân và gia đình.
CHƯƠNG I

NHỮNG QUY ÐỊNH CHUNG

Ðiều 1: Nhà nước bảo đảm thực hiện chế độ hôn nhân tự nguyện , tiến bộ, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng, nhằm xây dựng gia đình dân chủ, hòa thuận, hạnh phúc, bền vững.

Hôn nhân giữa công dân Việt Nam thuộc các dân tộc, các tôn giáo khác nhau, giữa người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo được tôn trọng và bảo vệ.

Ðiều 2: Vợ chồng có nghĩa vụ thực hiện sinh đẻ có kế hoạch.

Cha mẹ có nghĩa vụ nuôi dạy con thành những công dân có ích cho xã hội.

Con có nghĩa vụ kính trọng chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ.

Ðiều 3: Nhà nước và xã hội bảo vệ bà mẹ và trẻ em, giúp đỡ các bà mẹ thực hiện tốt chức năng cao quý của người mẹ.

Ðiều 4: Cấm tảo hôn, cưỡng ép kết hôn, cản trở hôn nhân tự nguyện, tiến bộ, yêu sách của cải trong việc cưới hỏi; cấm cưỡng ép ly hôn.

Cấm người đang có vợ, có chồng kết hôn hoặc chung sống với người khác.

Cấm ngược đãi, hành hạ cha, mẹ, vợ, chồng, con cái.
CHƯƠNG II

KẾT HÔN

Ðiều 5: Nam từ 20 tuổi trở lên, nữ từ 18 tuổi trở lên mới được kết hôn.

Ðiều 6: Việc kết hôn do nam nữ tự nguyện quyết định, không bên nào được ép buộc bên nào, không ai được cưỡng ép hoặc cản trở.

Ðiều 7: Cấm kết hôn trong những trường hợp sau đây:

a. Ðang có vợ hoặc có chồng .

b. Ðang mắc bệnh tâm thần không có khả năng nhận thức hành vi của mình, đang mắc bệnh hoa liễu.

c. Giữa những người cùng dòng máu về trực hệ, giữa những anh chị em cùng cha mẹ, cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha; giữa những người khác có họ trong phạm vi ba đời.

d. Giữa cha mẹ nuôi với con nuôi

Ðiều 8: Việc kết hôn do Uûy ban nhân dân xã, phường , thị trấn nơi thường trú của một trong hai người kết hôn công nhận và ghi vào sổ kết hôn theo nghi thức do Nhà nước quy định.

Việc kết hôn giữa công dân Việt Nam với nhau ở ngoài nước do cơ quan đại diện ngoại giao của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam công nhận.

Mọi nghi thức kết hôn khác đều không có giá trị pháp lý.

(Nguồn: Đám cưới Việt Nam)

"Hàng rong sẽ đồng hành tiến vào kỷ nguyên đô thị"


nguyên đô thị"
17:43' 08/01/2008 (GMT+7)


(VỉetNamNet) - Ngày nay, các quan chức VN được xuất ngoại thường xuyên, tuy nhiên nếu họ chưa từng ăn kem và uống kvas trên vỉa hè của Moskva, nhấm nháp ly cà phê phố dọc sông Seine của Paris, xếp hàng mua hot dog trên hè phố của New York, ngồi xe kéo tay để một gã phu đầu húi cua, chân vận hài xảo đưa đến một tửu quán mái tranh cạnh toà nhà Asahi Simbun hoành tráng ở trung tâm Tokyo... thì có thể kết luận chắc như đinh đóng cột rằng họ vẫn chưa học tập được gì mấy về kinh tế dân sinh và kinh tế vỉa hè trong kỷ nguyên toàn cau hoa

Nền kinh tế của một quốc gia có thể được phân thành các hình thái kinh tế chính quy (FE: Formal Economies – các hoạt động sản xuất kinh doanh có đăng ký doanh nghiệp) và kinh tế không chính quy (IE: Informal Economies - dịch sát tiếng Anh là kinh tế không chính quy, bao gồm các hoạt động sản xuất kinh doanh không đăng ký doanh nghiệp để kiếm sống của người dân).



Với mật độ dân số có lẽ lên đến 200.000 người/km2, người dân ở khu ổ chuột Dharavi của thành phố cảng Mumbai (đã từng được gọi là Bombay) phải kiếm sống đồng thời bằng vài thứ nghề một lúc, trong đó, những nghề mà chính quyền VN đang định cấm như vận chuyển bằng phương tiện tự chế, bán hàng rong, kinh doanh trên vỉa hè... đóng vai trò quan trọng. Trong khung cảnh vốn đã bát nháo đến mức không thể tưởng tượng nổi cho dù bạn là người Hà Nội, thì bất chợt bạn có thể bị trượt chân khi dẫm phải một đống phân bò và trước khi cắm đầu vào một chậu nước bẩn, bạn còn có thêm cơ may nhận thấy mấy chú bò với vị thế là những yếu nhân của Ấn Độ giáo đang ung dung khất thực trên hè phố.



Cùng nằm chung trong thành phố Mumbai là Boliwood – kinh đô điện ảnh phù hoa của Ấn Độ. Nếu để ý một chút, ta dễ dàng cảm nhận được qua giọng ca cao vút và da diết của một cô đào ăn khách rằng sự thịnh vượng của Boliwood về cơ bản được tạo dựng trên nền tảng của các cuốn phim về những câu chuyện tình lâm ly, diễn ra trong bối cảnh ổ chuột Dharavi và theo những người dân chân chất ở đó, chúng có sức rung cảm đến mức làm rơi nước mắt tất cả mọi người, từ bà bán hàng chạp phô béo ục ịch đến bác kéo xe gầy nhom. Theo các chuyên gia kinh tế, thì trong thế kỷ XXI, châu Á sẽ bay lên bằng đôi cánh Trung Ấn, thế nhưng hẳn đã quá rõ ràng là để bay lên, người Ấn đâu có ý định đoạn tuyệt với quá khứ của mình và triệt tiêu nguồn kiếm sống của dân nghèo.



Các nước phát triển là những nơi có điều kiện rất năng động để phát triển kết hợp hoặc để chuyển đổi các hình thái FE – IE. Hai trong số những thí dụ nổi tiếng nhất, đó là các đế chế MICROSOFT và DELL đều được khởi nghiệp từ kinh tế dân sinh của 2 cậu sinh viên.



Sự đỏng đảnh của thị trường việc làm và quy luật khắc nghiệt của kinh tế thị trường: khoảng 50% các doanh nghiệp sẽ bị “dẹp tiệm” sau 3 năm đầu khởi nghiệp là những nguyên nhân khiến cho việc ra vỉa hè kiếm sống trở thành “chuyện thường ngày” ở các nước OECD.



Rất may cho những kẻ “cơ nhỡ” là vỉa hè, thậm chí là công viên của họ được tổ chức hợp lý để hỗ trợ kinh tế dân sinh. Tại các thành phố xinh xắn của Hà Lan vào ngày thứ bảy, mọi người dân đều được phép mang đồ ra vỉa hè và một số công viên bày bán mà không phải đóng thuế.



Các bạn Hà Lan đã giải thích cho tôi rằng đây là giải pháp hợp lý để tận dụng giá trị sử dụng của hàng hoá, bởi vì đồ vật mà người này không thích có thể rất đắc dụng với người khác. Nhưng có lẽ cái tầm và cái tâm của họ không chỉ dừng lại ở mức độ như vậy. Tôi đã được chủ nhân một cửa hiệu lớn bật mí rằng bán hàng ở vỉa hè (IE) vào ngày thứ bảy không chỉ là việc làm hợp pháp mà còn là biện pháp hữu hiệu để định sát giá bán hạ giá hàng hoá của cửa hiệu (FE).



Còn vào một buổi sáng thứ bảy đẹp trời tại Emmerlord, tôi đã được thưởng thức nem chấm tương ớt - cà chua (ketchup) trên hè chợ, do một số lao động VN mới nhập cư từ Đức sang bán. Bên cạnh chiếc xe bán tải cà tàng, đồng thời cũng vừa là bếp rán vừa là tiệm bán nem, có một nữ cảnh sát đang nghiêm chỉnh thi hành công vụ. Bà ta vui vẻ cho tôi biết, bà ấy cũng thích ăn nem chấm ketchup và theo bà thì mấy “thương gia VN” là những công dân tốt. Họ cư trú bất hợp pháp trong ngôi nhà bỏ hoang ở bên rìa thành phố và chính quyền đang cố gắng thu xếp để họ được an cư hợp pháp, vấn đề chỉ là chủ của ngôi nhà không biết vì nguyên nhân gì mà biệt vô âm tín.



Tại các nước đang phát triển, kinh tế dân sinh là một vấn đề lớn, thậm chí nói không ngoa là cực lớn. Theo các chuyên gia thì không dưới 60% dân số phụ thuộc vào kinh tế dân sinh và trong vòng 20 năm tới, những khu ổ chuột tại các thành phố của các nước đang phát triển sẽ đóng góp cho thế giới khoảng 90% lượng dân số gia tăng.



Ngày nay, các quan chức VN được xuất ngoại thường xuyên, tuy nhiên nếu họ chưa từng ăn kem và uống kvas trên vỉa hè của Moskva, nhấm nháp ly cà phê phố dọc sông Seine của Paris, xếp hàng mua hot dog trên hè phố của New York, ngồi xe kéo tay để một gã phu đầu húi cua, chân vận hài xảo đưa đến một tửu quán mái tranh cạnh toà nhà Asahi Simbun hoành tráng ở trung tâm Tokyo (cái thú này có giá không dưới 1.000 USD và phải đặt trước vài tháng) hoặc mua ngọc tại chợ Tàu (có từ thời thuộc địa) ở khu thương mại Ochard sầm uất của Singapore thì có thể kết luận chắc như đinh đóng cột rằng họ vẫn chưa học tập được gì mấy về kinh tế dân sinh và kinh tế vỉa hè trong kỷ nguyên toàn cầu hoá.



Để trả giá cho sự thiếu khai hoá như vậy, người Mã Lai đã phải dành tầng 2 của khách sạn Panpacific ở Kuala Lumpur để mô phỏng một phố ẩm thực, nơi mà tôi đã từng phải đau lòng như xát muối để trả đến 84 USD cho một bữa ăn tự chọn. Tôi có thể nói rất nhiều, rất dài và rất dai về kinh tế dân sinh, đặc biệt là về bộ phận không thể thiếu được của nó là kinh tế vỉa hè tại những nước mà tôi đã đến. Tuy nhiên kinh tế dân sinh của VN và kinh tế vỉa hè của Hà Nội mới là “hobby” của tôi và tôi muốn “lobby” cho nó.



Tại nước ta, quá trình đổi mới từ kinh tế tập trung bao cấp sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã được khơi nguồn từ những cuộc trinh sát “chui” do ông Kim Ngọc - người đảng viên hết lòng với dân, đã mang sinh mạng chính trị của mình để thực hiện trong hoàn cảnh chiến tranh. Đến đầu thập niên 1980, kinh tế nông nghiệp tập trung bao cấp về cơ bản đã được thay thế bằng kinh tế dân sinh với khoảng 80 dân số, bao gồm nông dân và dân chúng sống nhờ vào nông nghiệp.



Trong nửa cuối của thập niên đó, công nhân viên chức của các doanh nghiệp quốc doanh bị giải thể, quân nhân giải ngũ, công chức về hưu, thậm chí các nhà giáo, các nhà khoa học đang sung sức... đã gia nhập ngày càng sôi động hơn vào đội quân nông dân vô cùng đông đúc đó và bắt đầu góp phần tái cơ cấu nó. Thế rồi trong một ngày tốt lành nào đó, chúng ta chợt nhận ra rằng câu hỏi đã được đặt ra trong tình thế cực kỳ nghiêm trọng vào cuối thập kỷ 1970 đó là “Làm thế nào để nuôi dân?” đã có được lời giải duy nhất đúng, đó chính là làm kinh tế dân sinh. Nền kinh tế của Việt Nam đã từng bước được đổi mới với sự vận dụng đúng đắn những quy luật khách quan và khả thi về kinh tế dân sinh và nhờ vậy đất nước đã vững vàng lập nên một Điện Biên Phủ kinh tế khi vào năm 1992 “trời đất nổi cơn gió bụi” vì sự đổ bể của mô hình kinh tế Xô Viết.



Hiện nay, nền kinh tế dân sinh với nông dân là chủ lực đó đã không những đảm bảo vững chắc an ninh lương thực để đất nước có thể phát triển với tốc độ ổn định trên 7%/năm, mà còn biến Việt Nam thành một quốc gia hàng đầu thế giới về xuất khẩu lúa gạo, hồ tiêu, cà phê và thuỷ sản.



Trước những kỳ tích như vậy, IDA (International Development Association - Hiệp hội Phát triển quốc tế, một doanh nghiệp con của World Bank) đã chính thức nhận định rằng: ”Việt Nam là một trong những nền kinh tế đang có trớn phát triển tốt nhất trên thế giới. Nó đang trải qua quá trình chuyển đổi sâu sắc từ một nền kinh tế kế hoạch hoá hướng nội sang một nền kinh tế hội nhập toàn cầu trên nền tảng thị trường. Nó có tiềm năng để trở thành một trong những câu chuyện thành công nhất về phát triển kinh tế” . Thế đó, quả là kỳ tích của đổi mới mà không ai có thể tưởng tượng nổi vào đầu thập niên 1980.



Là người đã được chứng kiến toàn bộ quá trình đổi mới kinh tế đất nước và có cơ may được hưởng thụ những thành quả của nó, tôi xin được bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với những người nông dân đang lam lũ mưu sinh và lòng ngưỡng mộ chân thành đối với những người cộng sản, đã hết lòng quan tâm tới cuộc sống của người dân và đã cống hiến trọn vẹn con tim và khối óc của mình để khai thông nội lực của dân và của nước. Trong số những con người chân chính đó, ngoài ông Kim Ngọc, tôi có nghĩa vụ phải kể đến các cố Tổng Bí thư: Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh và nguyên Thủ tướng Chính phủ Võ Văn Kiệt...



Với lòng biết ơn và ngưỡng mộ như vậy, tôi bất chợt ý thức được rằng cái được gọi là “nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” và đã làm tốn không ít giấy mực chỉ đơn giản là nền kinh tế định hướng đến việc khơi nguồn kinh tế dân sinh trên cơ sở phân tích chính xác nội lực và vận dụng đúng đắn những quy luật khả thi của kinh tế thị trường. Điều đơn giản đó cũng thuộc về bản chất của thời đại mà chúng ta đang sống và cũng chính nó sẽ quyết định sự hồi sinh lành mạnh của CNXH và đảm bảo vững chắc cho thắng lợi của một Điện Biên Phủ thứ 4.




Chợ quần áo ven đường phố SEOUL Ảnh Ko nest.com




Vậy những cái được gọi là bản chất của thời đại và Điện Biên Phủ thứ tư là những gì?



Vào thập niên 1990, lần đầu tiên trong lịch sử lâu dài của mình, nhân loại đã dần dần đạt được mức cân bằng về cơ cấu dân cư thành thị và nông thôn. Chính vì vậy, trong dịp chào đón thiên niên kỷ thứ XXI, Tổng Thư ký Liên hiệp quốc Kofi Annan đã long trọng tuyên bố: “Chúng ta đã bước vào thiên niên kỷ đô thị”. Tuy nhiên, người ta đã mau chóng nhận ra rằng phần lớn “tân thị dân” của thiên niên kỷ đô thị chỉ là cư dân của những khu ổ chuột như Dharavi tại các nước đang phát triển hoặc tại các nước có nền kinh tế đang trong quá trình đổi mới từ tập trung bao cấp sang định hướng thị trường.



Vậy bản chất của thời đại, mà nhân loại đã bước qua ngưỡng cửa, hẳn là nằm trong những cố gắng nhân văn và hợp quy luật để xây dựng các đô thị thành những “cỗ máy kinh tế” đủ năng lực kiến tạo việc làm phi nông nghiệp và điều kiện an cư cho hàng triệu người dân. Nó cũng nằm trong những nỗ lực nhân bản nhất để tái cơ cấu các khu ổ chuột nhằm làm lành mạnh hoá đô thị - một loại nỗ lực xứng đáng được xếp ngang hàng với chiến tích dọn dẹp chuồng ngựa của dũng sĩ Hecquyn.



Các nước xung quanh ta đã cung cấp không ít những giải pháp bổ ích về phát triển và quản lý đô thị từ tầm vĩ mô đến vi mô để chúng ta phân tích và tiếp thu. Chẳng hạn ở tầm vĩ mô, người Hàn Quốc đã thành công trong việc tăng gấp đôi dân số đô thị chỉ trong vòng 5 năm (từ 1975 đến 1980) và lập nên kỳ tích sông Hàn. Còn ở tầm vi mô, tôi đã học được một bài học hay về quản lý giao thông tại Singapore. Quốc gia đô thị này cấp biển trắng cho các xe lưu hành bất cứ mọi thời gian và biển đỏ cho các xe chỉ lưu hành ngoài giờ cao điểm. Chủ xe biển trắng phải trả rất nhiều tiền để mua biển vì họ chiếm dụng đường sá nhiều hơn và đó chính là công bằng xã hội. Còn chủ xe biển đỏ nếu cần chạy vào giờ cao điểm thì xin mời mua thêm tích kê, lại một lần nữa đó cũng chính là sự hiện diện của công bằng của xã hội. Tại Côn Minh (Trung Quốc) thì các xe được phép lưu hành mọi nơi và các xe chỉ được phép lưu hành ở ngoại ô phải mua các loại biển khác nhau với giá tiền rất khác nhau...


Đối mặt với thời đại, chúng ta chợt nhận ra rằng mình đã làm được chưa nhiều trong câu chuyện thành công của Việt Nam. Thật vậy, mặc dù cơ cấu dân số có sự chuyển dịch biểu kiến được xem là khả quan, nhưng tốc độ đô thị hoá vẫn không theo kịp tốc độ tăng dân tự nhiên cho nên dân số nông thôn vẫn cứ liên tục gia tăng (57,0 triệu người vào năm 1995, rồi 58,9 triệu người vào năm 2000 và 60,7 triệu người vào năm 2005). Vậy, làm thế nào để giảm khó khăn cho nông dân? Và, làm thế nào để mỗi năm tạo việc làm phi nông nghiệp và điều kiện an cư tại các đô thị cho khoảng 2 triệu dân để thực hiện thành công nghị quyết IX về công nghiệp hoá đất nước?



Để trả lời cho những câu hỏi được đặt ra, còn phải tính đúng, tính đủ quỹ đất sẽ bị mất do biến động khí hậu. Hiện giờ chưa có được những giải pháp đúng tầm và khả thi. Tuy nhiên, căn cứ vào bản chất của thời đại và quy mô của công việc được đặt ra, có thể khẳng định rằng Điện Biên Phủ thứ tư sẽ là Điện Biên Phủ phát triển đô thị - một chiến công mà dân tộc nhất định phải thực hiện được trong vòng 20 năm tới nhằm tạo ra một cuộc cách mạng thực sự về công ăn việc làm và điều kiện cư trú cho người dân.



Như vậy, thay cho đoạn kết, tôi muốn bày tỏ trên công luận rằng những đề án phát triển đô thị phù phiếm, việc cưỡng bức mua lệ phí lưu hành xe cộ vô tội vạ và những bài toán trừ đơn giản (theo ngôn từ của nhà văn Nguyễn Quang Thiều) như loại bỏ xe tự chế, như nói không với kinh tế vỉa hè... chỉ là những sản phẩm của các quan chức đã không may nhiễm phải những hội chứng xa dân. Thiết nghĩ, trong quá trình học tập đạo đức và tư tưởng Bác Hồ, nên yêu cầu tất cả các quan chức quản lý đô thị viết luận văn về kinh tế dân sinh. Điều này là cần thiết để kịp thời phát hiện và chữa chạy cho các vị đã mắc phải hội chứng xa dân và quan trọng hơn là để phát hiện được những người đủ tài và đủ tâm chung lưng đấu cật với nhân dân để vững vàng lập nên Điện Biên Phủ thứ tư của Việt Nam trong kỷ nguyên đô thị.



Hà Nội, ngày 07/01/2008

PGS. TS. Hoàng Xuân Nhuận